The SGraphy+ Team first visit at An Phu Charity Center
Calling the An Phuc Charity Center to schedule a visit, booking
a taxi to travel, and buying necessities for the disabilities, this morning, The
SGraphy+ Team headed to Hoc Mon, a province of Sai Gon.

Contrary to most people’s
assumption about disable people, An Phuc people were energetic and hospitable.
Smiles seemed never faded away from their faces.
They were not only hard
working but also talented people. As soon as we came, they started their
performance, for us. No one would believe that a visually impaired person could
play an organ professionally and others just sang like they were born to sing.
They could sing from classical to modern songs. It is still amazement that they
could memorize each song’s lyric though some were sightless. Then we gathered
some ladies making animal stuffs from glass-beads. We joined them. But once
again we would confirm that somehow we were “incompetent”.
We enjoyed talking with
them. Talking was not just talking anymore. It was like a casual chatting. We
discussed a recent “music disaster”, Lệ Rơi. We inquired if they liked rap and
could rap because they sang too well. My friend suggested his rapping and it brought them a great
amusement. One of them even had tattoos of a symbol of Buddhism (As we
perceived that Buddhism and Buddha’s teachings had been their life ideals). She
even advised us that we could use ink and the back of the needle to make it
less hurtful to have a tattoo…
It was too much for a day. It was more than a simple joke or
laughter. It was something unnameable.
And let us just be reminded that those unfortunate people are
handicapped - victims of Dioxin. And those are ones who will never stop moving
forward no matter what happens, because they have already overcome their
biggest obstacle in their lives.
Please visit and support them at http://anphuccharity.vn/
----------
Qua những ngày dài chuẩn bị cho cuộc viếng thăm và ủng hộ
người khuyết tật, sáng nay, Sgraphy+ đã tràn trề tinh thần thực hiện kế hoạch:
đến và giao lưu với Trung tâm từ thiện An Phúc tại Hóc Môn, ngoại ô thành phố Hồ
Chí Minh. Trái với định kiến và cái nhìn bi quan của nhiều người dành cho những
người khuyết tật, những cô chú, anh chị mà Sgraphy+ được gặp tuy thể chất gặp
nhiều khó khăn nhưng luôn năng động và lạc quan. Sự yêu đời vui sống ấy sáng
lên trên những nụ cười rạng rỡ và dường như không bao giờ tắt của các cô chú. Họ
là những người luôn chăm chỉ cống hiến bằng tài năng và sự cố gắng của bản
thân. Chúng tôi đã bất ngờ và khâm phục trước ý chí của các thành viên khuyết tật
nơi đây. Có ai tin được một con người chỉ có thể nhìn thế giới bằng một màu đen
lại có thể cảm thấu những giai điệu tuyệt đẹp và lướt tay mình trên phím đàn một
cách nhẹ nhàng, “điệu nghệ”. Bên cạnh đó, chúng tôi còn bắt gặp những cô chú
hát bằng cả trái tim, đưa giọng hát của mình tới với thính giả một cách mộc mạc
và vui tươi. Có chú còn khoe với tôi rằng chú có thể vừa ca cổ vừa hát nhạc trẻ.
Ngoài ra, chúng tôi còn tham gia làm những vật thủ công với các cô “thợ” chuyên
nghiệp. Ngay sau khi tôi vụng về xỏ sợi dây cước qua vài ba hạt cườm thì các cô
đã làm xong cả một món quà lưu niệm là một con chó hay con heo đáng yêu. Thú vị
nhất vẫn là lúc chúng tôi được trò chuyện thân mật và cởi mở với họ. Như một bữa
họp mặt gia đình, chúng tôi bàn và kể nhau đủ chuyện, từ âm nhạc của Lệ Rơi, những
bài nhạc rap mà các anh ca đoàn khuyết tật hay nghe tới vết xăm kim biểu tượng
Phật trên tay cô gái trẻ tuổi. Chị ấy còn khuyên tôi nếu muốn xăm thì hãy dùng
kim và mực cho đỡ đau vì tôi sợ máu lắm.
Quá nhiều thứ trong một ngày, không còn đơn giản là một trò
đùa hay tiếng cười. Tất cả, tất cả vỡ òa thành một thứ cảm xúc không thể thành
tên. Mãi mãi bây giờ và mãi mãi về sau, tôi vẫn đau xót khắc ghi trong lòng rằng
họ đã kém may mắn khi phải chịu ảnh hưởng của chiến tranh, của chất độc màu da
cam. Nhưng tôi biết chắc rằng, dù có là một nạn nhân chịu sự mất mát, họ vẫn sẽ
vượt qua những trắc trở bằng chính ý chí và nghị lực sống kiên cường
Xin hãy ghé thăm và hỗ trợ họ tại http://anphuccharity.vn/
No comments:
Post a Comment