Wednesday, August 27, 2014

Hometown


“Where is your hometown?” I questioned
“It’s Ben Tre” She replied
“So you live in this city by yourself or with your family?”
“My sister lives here so I come here with her”
“Do you come back to your hometown often?”
“Before, I just lived here for a few months then came back. It’s my home, how I could leave it…”
At this moment, her eyes seemed to show an unspeakable sadness. People who had been away from home for such a long time, especially those who had been through many “storms” of their lives, always found it hard to avoid fret when “hometown” came to their minds. I swiftly turned the conversation to another topic to prevent sorrow
“Did you go to school when you were back there?”
“Yeah. I went to school until I was in grade 3 because my mom was afraid I would be able to write to boys…”
We burst into laughter. Her laugh showed her endless happiness when recalling those precious memories of one who had been through many vicissitudes of life.
Come and support at 188 No Trang Long Street, Ward 13, Binh Thanh District, Ho Chi Minh City
Tel: 848-35533267



----------



"Quê bà ở đâu vậy ạ?"
"Nhà bà ở Bến Tre đó con."
"Bà lên thành phố một mình hay cùng với gia đình ạ?"
"Chị của bà lập gia đình trên này nên bà lên ở với chị."
"Vậy hồi trước bà có hay về thăm quê không bà?"
"Hồi đó bà chỉ ở đây mấy tháng rồi lại về dưới. Quê mình mà con, sao bỏ đi được."
Mắt bà chợt ánh lên một điều gì khó nói thành lời. Hẳn, với những người đã xa quê nhiều năm, đặc biệt là người đã trải qua hết những giông tố của cuộc đời, cảm giác bồi hồi, xúc động rất khó tránh khỏi mỗi khi nhắc đến hai chữ "quê nhà"
"Lúc còn ở dưới quê bà có đi học không bà?"
"Có con. Mà bà ngoại bà chỉ cho học tới lớp 3 tiểu học để biết chữ thôi chứ sợ học nhiều quá rồi viết thư cho bồ."
Hai bà cháu cùng cười, nụ cười bà không dứt khi nhớ về những kỉ niệm quý giá của một người đã trải qua bao thăng trầm trong cuộc đời.
Liên hệ và giúp đỡ tại 188 Nơ Trang Long, Phường 13, Quận Binh Thanh, TP HCM
ĐT: 35533267

Thursday, August 14, 2014

A sanitary job


The sanitation worker was watering the park’s lawn as I came closer. I requested to interview her but she denied because it was “office hour” and she was supposed to do work. I persuaded “Just a few questions, please!” so she smiled and agreed. 

Looking at her young elegant face, I could not believe that she had been doing this job for 5 years and she had already got a husband and a some-month-old child. She shared that every day she woke up at 5 to clean up trash, sweep leaves, and water trees and lawn. When being asked whether doing this work because life had given her no other choices or because she liked it, she confirmed “If you didn’t love doing this, you could never do this.”

Wednesday, August 13, 2014

A late lunch



“I have got a small present for you, this rainbow loom”

“Aw you are just a student. You don’t need to buy me such thing”
“We did not buy it; we made it, for you”
“It looks beautiful!”
“You are having lunch, aren’t you? Why is it so late?”
“Yes. Because I went to the temple on the opposite side of the rode to do some work…”
“Such as…?”
“Such as sweeping the floor, cleaning, and worshipping”


I was admiring her for doing such good work at this old age because she did not just simply stick in the bed and waiting for meal times day by day, but being a helpful one. Then she continued “But since I came back this late, no one would eat with me because they all had finished.”

“Let me be your meal-mate” I replied and went on chatting with her. She shared that her outer body may have looked healthy but her inner organs were dying. She was putting in from western to eastern medicine provided by this center. But at the same time she knew that she had been on this world for a long time already and she just wished that Buddha would help her to have a peaceful rest.

The atmosphere went down. I couldn't do much but brought her smiles because I believed laughter is the best medicine, and we all know that life goes around so whatever you have given, you will be paid off. I wish her a worthy life.

...


Come and support at 188 No Trang Long Street, Ward 13, Binh Thanh District, Ho Chi Minh City
Tel: 848-35533267

Friday, August 8, 2014

Fifty thousand Vietnam Dong

Seeing me taking picture from a distance, she smiled and said “There is nothing in me for you to take picture.” I told her just smile because she looked beautiful (I meant inner and outer). Then she requested if she could have a copy of the photo…
I came closer to approach her. I asked her where she often worked and touched deeper to her life story. She shared that she had been working on the alley of my house every day for more than 10 years. She was the bread-winner for a family of FOUR kids because her husband was disabled. She could not afford buying a house so her family was leaving in a temporary renting house. Their accommodation changed regularly. For a day she earned about fifty thousand VND to a hundred thousand VND. But sometimes it got hard so she had to borrow money from others. She kept on going her story while my mind was thinking of the way I could help this poor lady. I could not do anything but took out fifty thousand VND and gave her. She shyly looked at me and refused to take it at first. Fifty thousand VND was not a big amount of money for a person like me to eat even for one meal (because things are expensive these days) but it was a profit per day of her; it must have meant a lot. I hoped she was happy…

To me, I always give much respect to those who always keep moving forward to resist their hardship without begging for others’ sympathy.

Tuesday, July 22, 2014

Every working man has his own beauty

“I played as I followed the tune. At the beginning, I just played to earn a living. But from time to time, it became my passion.”

When we first met him, he was very shy. We held his hand tight to let him felt our presence. He took his hand back and turned away from us. Having been lack of one of the essential senses has put him to the insecure state of life.
But things changed when he started playing and singing. Anyone passing the center would not have thought the tune was played by a sightless person. He’d changed completely. We saw a beauty in him, a grace of a dedicated worker who had overcome difficulties.
It is that every working man, whoever his identity is, has his own beauty.

...

Come and support at 20/9/27 Xo Viet Nghe Tinh Street, Ward 21, Binh Thanh District, Ho Chi Minh City

Hotline: (84) 937 002 431 - (84) 962 561 156

----------

- Anh nghe giai điệu rồi đàn lại thôi em.
- Mà đàn với anh lúc đầu chỉ là để kiếm cơm thôi nhưng cứ đàn mãi thì nó cũng thành đam mê à.

Lúc mới đầu chúng tôi gặp anh, anh có vẻ còn ngại ngùng và ít nói lắm. Rồi khi chúng tôi nắm chặt tay anh để anh cảm nhận sự hiện diện của mình, anh trông lại có phần sợ sệt đôi chút.
Nhưng rồi lúc anh cất tiếng hát và lướt nhẹ ngón tay qua những phím đàn, dường như ai trong chúng tôi cũng đều thấy một anh khác hẳn.
Giọng anh khỏe và trầm.
Từng ngón tay lướt nhanh theo giai điệu.
Anh lúc đó trong mắt chúng tôi lại toát lên một nét đẹp gì đó khó tả.
Nét đẹp của một con người đang hăng say lao động vượt qua những khó khăn của dòng đời.
Thì ra, khi một con người lao động, dù là bất cứ ai, họ cũng đều thu hút đến lạ kì.


...

Liên hệ giúp đỡ tại số 20/9/27 Xô Viết Nghệ Tĩnh, P. 21, Q. Bình Thạnh, TP HCM
ĐT: 0937 002 431 - 0962 561 156

Monday, July 21, 2014

The Happy Path


He smiled at me but his smile seemed carried a bit of sadness.
“I like rap. There’s a song about mother but I forgot its name”
“You can send me via Facebook “. But suddenly I felt what I said was so thoughtless because how a disabled person like him could use Facebook.
“My Facebook name is Con Đường Hạnh Phúc (The Happy Path). Add me”
“Why Con Đường Hạnh Phúc?” I was surprised and eager to hear his explanation.
“A path always has obstacle. Overcoming those obstacles makes you feel happy. The happy path is life of people who defeated misfortune. I always wish I could have that happy path.”
In his mumble voice, my eyes were dewed with tears. I wondered why he pitied for his own self but not think he was the happiest person in the world because he had done so many incredible things.

....

Come and support at 20/9/27 Xo Viet Nghe Tinh Street, Ward 21, Binh Thanh District, Ho Chi Minh City
Hotline: (84) 937 002 431 - (84) 962 561 156

----------
Anh quay qua tôi, nhoẻn miệng cười, thoáng buồn thoáng mừng:
_ Anh thích nghe nhạc rap lắm, có cái bài gì về tình mẹ mà anh quên tên rồi._ Tối về a gửi facebook e cũng được. – chột dạ, tôi thấy mình vô tình hồ đồ buột miệng quá. Anh tay chân bị teo như vậy sẽ gặp nhiều trở ngại lắm chứ làm sao mà xài facebook.
_ Ừ facebook anh là Con Đường Hạnh Phúc đó e thêm bạn với anh đi.
_ Tại sao anh lại để tên là Con Đường Hạnh Phúc? – một chút tôi ngạc nhiên và háo hức.
_ Con đường luôn có những vật cản vật chướng. Vượt qua được những cản trở đó em sẽ thấy rất vui và hạnh phúc. Con đường hạnh phúc là cuộc sống của người bước qua được gian khó. Anh vẫn luôn muốn mình có được con đường hạnh phúc đó.
Trong cái giọng lắp bắp ngượng ngùng của anh, tôi cảm cái gì đó rưng rưng, cái gì đó buồn và cái gì đó muốn. Tôi tự hỏi, nếu đúng như anh nói, thì đáng ra anh phải vô cùng hạnh phúc chứ vì anh đã làm được bao nhiêu việc phi thường thế kia cơ mà?! Hay vẫn còn nỗi niềm luẩn quẩn và tủi thân khắp quanh đây?
Trong cái giọng lắp bắp ngượng ngùng của anh, tôi cảm cái gì đó rưng rưng, cái gì đó buồn và cái gì đó muốn. Tôi tự hỏi, nếu đúng như anh nói, thì đáng ra anh phải vô cùng hạnh phúc chứ vì anh đã làm được bao nhiêu việc phi thường thế kia cơ mà?! Hay vẫn còn nỗi niềm luẩn quẩn và tủi thân khắp quanh đây?

...
Liên hệ giúp đỡ tại số 20/9/27 Xô Viết Nghệ Tĩnh, P. 21, Q. Bình Thạnh, TP HCM
ĐT: 0937 002 431 - 0962 561 156

Friday, July 18, 2014

The SGraphy+ Team first visit at An Phu Charity Center

Calling the An Phuc Charity Center to schedule a visit, booking a taxi to travel, and buying necessities for the disabilities, this morning, The SGraphy+ Team headed to Hoc Mon, a province of Sai Gon.

Contrary to most people’s assumption about disable people, An Phuc people were energetic and hospitable. Smiles seemed never faded away from their faces.They were not only hard working but also talented people. As soon as we came, they started their performance, for us. No one would believe that a visually impaired person could play an organ professionally and others just sang like they were born to sing. They could sing from classical to modern songs. It is still amazement that they could memorize each song’s lyric though some were sightless. Then we gathered some ladies making animal stuffs from glass-beads. We joined them. But once again we would confirm that somehow we were “incompetent”.
We enjoyed talking with them. Talking was not just talking anymore. It was like a casual chatting. We discussed a recent “music disaster”, Lệ Rơi. We inquired if they liked rap and could rap because they sang too well. My friend suggested his rapping and it brought them a great amusement. One of them even had tattoos of a symbol of Buddhism (As we perceived that Buddhism and Buddha’s teachings had been their life ideals). She even advised us that we could use ink and the back of the needle to make it less hurtful to have a tattoo…
It was too much for a day. It was more than a simple joke or laughter. It was something unnameable.

And let us just be reminded that those unfortunate people are handicapped - victims of Dioxin. And those are ones who will never stop moving forward no matter what happens, because they have already overcome their biggest obstacle in their lives.
Please visit and support them at http://anphuccharity.vn/
----------
Qua những ngày dài chuẩn bị cho cuộc viếng thăm và ủng hộ người khuyết tật, sáng nay, Sgraphy+ đã tràn trề tinh thần thực hiện kế hoạch: đến và giao lưu với Trung tâm từ thiện An Phúc tại Hóc Môn, ngoại ô thành phố Hồ Chí Minh. Trái với định kiến và cái nhìn bi quan của nhiều người dành cho những người khuyết tật, những cô chú, anh chị mà Sgraphy+ được gặp tuy thể chất gặp nhiều khó khăn nhưng luôn năng động và lạc quan. Sự yêu đời vui sống ấy sáng lên trên những nụ cười rạng rỡ và dường như không bao giờ tắt của các cô chú. Họ là những người luôn chăm chỉ cống hiến bằng tài năng và sự cố gắng của bản thân. Chúng tôi đã bất ngờ và khâm phục trước ý chí của các thành viên khuyết tật nơi đây. Có ai tin được một con người chỉ có thể nhìn thế giới bằng một màu đen lại có thể cảm thấu những giai điệu tuyệt đẹp và lướt tay mình trên phím đàn một cách nhẹ nhàng, “điệu nghệ”. Bên cạnh đó, chúng tôi còn bắt gặp những cô chú hát bằng cả trái tim, đưa giọng hát của mình tới với thính giả một cách mộc mạc và vui tươi. Có chú còn khoe với tôi rằng chú có thể vừa ca cổ vừa hát nhạc trẻ. Ngoài ra, chúng tôi còn tham gia làm những vật thủ công với các cô “thợ” chuyên nghiệp. Ngay sau khi tôi vụng về xỏ sợi dây cước qua vài ba hạt cườm thì các cô đã làm xong cả một món quà lưu niệm là một con chó hay con heo đáng yêu. Thú vị nhất vẫn là lúc chúng tôi được trò chuyện thân mật và cởi mở với họ. Như một bữa họp mặt gia đình, chúng tôi bàn và kể nhau đủ chuyện, từ âm nhạc của Lệ Rơi, những bài nhạc rap mà các anh ca đoàn khuyết tật hay nghe tới vết xăm kim biểu tượng Phật trên tay cô gái trẻ tuổi. Chị ấy còn khuyên tôi nếu muốn xăm thì hãy dùng kim và mực cho đỡ đau vì tôi sợ máu lắm.
Quá nhiều thứ trong một ngày, không còn đơn giản là một trò đùa hay tiếng cười. Tất cả, tất cả vỡ òa thành một thứ cảm xúc không thể thành tên. Mãi mãi bây giờ và mãi mãi về sau, tôi vẫn đau xót khắc ghi trong lòng rằng họ đã kém may mắn khi phải chịu ảnh hưởng của chiến tranh, của chất độc màu da cam. Nhưng tôi biết chắc rằng, dù có là một nạn nhân chịu sự mất mát, họ vẫn sẽ vượt qua những trắc trở bằng chính ý chí và nghị lực sống kiên cường
 
Xin hãy ghé thăm và hỗ trợ họ tại http://anphuccharity.vn/